Ngày 8/8/2026, đoàn đại biểu Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP. Hồ Chí Minh đã đến thăm và làm việc tại Lữ đoàn 189 Hải quân. Bên cạnh những câu chuyện về người lính và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, chuyến đi còn gợi mở một góc nhìn rất gần với công tác điều hành doanh nghiệp: bốn chữ “Đoàn kết, Kỷ luật, Bí mật, Quyết thắng” có thể được đọc như một nguyên tắc quản trị tổ chức.
Có những chuyến đi để nhìn thấy một nơi mình chưa từng đến. Cũng có những chuyến đi để mang về một cách nhìn mới đối với những điều tưởng như đã quen thuộc.
Trong chuyến thăm Lữ đoàn 189 Hải quân, bốn chữ “Đoàn kết, Kỷ luật, Bí mật, Quyết thắng” nổi bật trên nền hội trường.
Ở một đơn vị quân đội, đây không đơn thuần là khẩu hiệu. Mỗi chữ gắn với một yêu cầu rất cụ thể của tổ chức: con người phải phối hợp với nhau, quy trình phải chính xác, thông tin phải được bảo vệ và kết quả cuối cùng phải được hoàn thành.
Đặt trong bối cảnh doanh nghiệp, bốn chữ ấy cũng có thể trở thành bốn câu hỏi quan trọng đối với người điều hành.
Chương trình găp mặt, giao lưu giữa đoàn đại biểu Ủy ban MTTQ Việt Nam TP. Hồ Chí Minh và Lữ đoàn 189 Hải quân
Đoàn kết: không chỉ là tinh thần, mà là cách tổ chức cùng hướng về một mục tiêu
Trong môi trường quân đội, tính phối hợp giữa các cá nhân và bộ phận là yêu cầu mang tính nền tảng. Mỗi người thực hiện một nhiệm vụ khác nhau, nhưng tất cả cùng hướng tới một mục tiêu chung.
Trong doanh nghiệp cũng vậy.
Đoàn kết không chỉ được tạo nên bằng những hoạt động gắn kết, những chuyến du lịch hay những khẩu hiệu về văn hóa. Một tổ chức chỉ thực sự đoàn kết khi mục tiêu, quyền lợi và cơ chế đánh giá giữa các bộ phận không tạo ra những xung đột không cần thiết.
Nếu một bộ phận được thưởng khi đạt kết quả bằng cách đẩy khó khăn sang một bộ phận khác, rất khó để xây dựng tinh thần làm việc vì mục tiêu chung.
Vì vậy, một câu hỏi đáng để mỗi doanh nghiệp tự đặt ra là:
Trong hệ thống hiện tại, có ai đang được hưởng lợi từ một kết quả khiến người khác phải chịu thiệt hay không?
Nếu câu trả lời là có, vấn đề có thể không nằm ở tinh thần của nhân viên, mà nằm ở cách tổ chức đang thiết kế mục tiêu, quyền hạn và cơ chế khuyến khích.
Đoàn kết, theo nghĩa đó, trước hết là một bài toán về thiết kế tổ chức.
Kỷ luật: khi “gần đúng” không còn đủ tốt
Một trong những điều dễ nhận thấy trong những môi trường đòi hỏi tính chính xác cao là cách thông tin được truyền đạt: ngắn gọn, rõ ràng và dựa trên những gì thực sự biết.
Đặc biệt, khả năng nói “chưa biết” cũng là một biểu hiện của kỷ luật.
Trong doanh nghiệp, điều này quan trọng hơn chúng ta thường nghĩ.
Một con số ước tính nếu được lặp lại đủ nhiều lần có thể trở thành “số liệu chính thức”. Một giả định trong cuộc họp có thể trở thành cơ sở cho một quyết định. Một thông tin chưa được kiểm chứng có thể tiếp tục đi qua nhiều tầng báo cáo mà không còn ai nhớ nó bắt đầu từ đâu.
Trong lĩnh vực dược, yêu cầu này càng rõ ràng. Thông tin về sản phẩm, nguồn gốc, số lô, hạn dùng, tồn kho hay giao dịch đều cần được quản lý với độ chính xác cao, bởi phía cuối của chuỗi dữ liệu là những quyết định có liên quan trực tiếp đến người bệnh.
Vì vậy, kỷ luật dữ liệu không phải là việc khiến quy trình trở nên nặng nề hơn.
Đó là cách để doanh nghiệp biết điều gì là sự thật, điều gì là giả định và điều gì vẫn chưa được xác nhận.
Một hệ thống vận hành tốt cũng không nên phụ thuộc hoàn toàn vào việc nhân viên có “cẩn thận” hay không. Quy trình cần được thiết kế để những sai sót quan trọng có cơ hội được phát hiện trước khi gây ra hậu quả.
Kỷ luật tốt là khi hệ thống giúp con người làm đúng, thay vì chỉ yêu cầu con người phải cố gắng không làm sai.
Bí mật: minh bạch không có nghĩa là mọi thứ đều được chia sẻ
“Bí mật” có lẽ là chữ tạo ra nhiều suy nghĩ nhất khi đặt cạnh ngôn ngữ quản trị hiện đại.
Doanh nghiệp ngày nay nói nhiều về minh bạch, chia sẻ dữ liệu và kết nối thông tin. Nhưng minh bạch và bảo mật thực ra không đối lập với nhau.
Minh bạch là công khai đúng thông tin cho đúng đối tượng. Bảo mật là bảo vệ những thông tin không thuộc phạm vi được phép chia sẻ.
Để làm được cả hai, doanh nghiệp trước hết phải biết mình đang có những loại dữ liệu nào, dữ liệu nào quan trọng và ai thực sự cần quyền truy cập.
Đây là vấn đề đặc biệt đáng quan tâm với các doanh nghiệp vận hành trên nền tảng dữ liệu.
Với SPHACY, dữ liệu gắn với hoạt động của nhà thuốc, doanh nghiệp phân phối, nhà sản xuất và các thông tin liên quan trong chuỗi cung ứng dược phẩm cần được quản lý với những yêu cầu phù hợp về quyền truy cập và bảo mật.
Một doanh nghiệp có thể đầu tư rất nhiều vào công nghệ, nhưng nếu không biết dữ liệu nào cần bảo vệ, ai được quyền truy cập và quyền đó được kiểm soát ra sao, thì công nghệ chưa thể giải quyết bài toán cốt lõi.
Có thể bắt đầu từ những câu hỏi rất cơ bản:
– Dữ liệu nào nếu bị lộ sẽ gây hậu quả nghiêm trọng?
– Ai đang có quyền truy cập vào dữ liệu đó?
– Quyền truy cập được cấp và thu hồi như thế nào?
– Doanh nghiệp có thể kiểm tra lịch sử truy cập khi cần hay không?
Bảo mật, xét cho cùng, không chỉ là câu chuyện của bộ phận công nghệ. Đó là một phần của năng lực quản trị.
Quyết thắng: kết quả là hệ quả của những nền tảng phía trước
Điều đáng suy ngẫm nhất có lẽ nằm ở thứ tự của bốn chữ.
Đoàn kết – Kỷ luật – Bí mật – Quyết thắng.
“Quyết thắng” được đặt ở cuối.
Trong ngôn ngữ doanh nghiệp, chúng ta thường bắt đầu bằng mục tiêu: tăng trưởng, mở rộng thị trường, tăng doanh thu, nâng cao hiệu quả. Những mục tiêu đó hoàn toàn cần thiết. Nhưng để đạt được chúng một cách bền vững, doanh nghiệp phải xây dựng được những nền tảng phía trước.
Đội ngũ không phối hợp tốt thì khó tạo ra kết quả chung.
Quy trình thiếu kỷ luật thì khó duy trì chất lượng.
Dữ liệu không được bảo vệ thì tốc độ tăng trưởng có thể đi cùng với rủi ro ngày càng lớn.
Vì vậy, “quyết thắng” có thể được nhìn như kết quả của một hệ thống được tổ chức đúng, thay vì chỉ là một mục tiêu được đặt ra.
Người điều hành không thể trực tiếp kiểm soát mọi kết quả cuối cùng. Nhưng có thể kiểm soát cách tổ chức được xây dựng, cách con người phối hợp, cách quy trình vận hành và cách dữ liệu được quản lý.
Trao quà cho con em cán bộ, chiến sĩ đơn vị.
Phía sau người lính là một gia đình
Bên cạnh những câu chuyện về tổ chức và kỷ luật, chuyến thăm Lữ đoàn 189 còn có một hình ảnh rất đời thường: những người thân và các em nhỏ trong gia đình cán bộ, chiến sĩ.
Trong công việc của người lính, có những nhiệm vụ đòi hỏi họ phải dành nhiều thời gian xa gia đình. Trong khoảng thời gian đó, phía sau mỗi người vẫn là những công việc rất bình thường của cuộc sống: con cái học hành, gia đình sinh hoạt, những vấn đề cần được chăm lo mỗi ngày.
Sự ổn định của hậu phương vì thế cũng là một phần giúp người lính yên tâm thực hiện nhiệm vụ.
Trong khuôn khổ chuyến thăm, đoàn đã trao quà cho các em nhỏ và cán bộ, chiến sĩ của đơn vị. Trước đó, TP. Hồ Chí Minh cũng đã có những hoạt động hỗ trợ Lữ đoàn nhân dịp kỷ niệm 15 năm thành lập.
Những đóng góp ấy không thay thế được nhiệm vụ của người lính và cũng không thể hiện hết bằng một con số. Nhưng đó là một cách để cộng đồng thể hiện sự trân trọng đối với những người đang thực hiện nhiệm vụ, đồng thời quan tâm đến những người thân đang ở phía sau họ.
Đại diện Công ty Cổ phần SPHACY trao quà cho con em cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn 189 Hải quân.
Bốn chữ, bốn câu hỏi cho doanh nghiệp
Từ một chuyến thăm một đơn vị quân đội, bốn chữ trên hội trường có thể được đặt lại trên bàn làm việc của mỗi người điều hành.
Đoàn kết: Cơ chế mục tiêu và khen thưởng của doanh nghiệp có đang khiến một bộ phận được lợi bằng phần khó khăn của bộ phận khác?
Kỷ luật: Khi một nhân sự báo cáo sai số liệu, hệ thống xử lý thế nào? Và khi một nhân sự thẳng thắn nói “tôi chưa biết”, tổ chức phản ứng ra sao?
Bí mật: Nếu dữ liệu quan trọng nhất của doanh nghiệp bị lộ, doanh nghiệp có biết dữ liệu đã đi ra bằng cách nào và từ đâu hay không?
Quyết thắng: Những mục tiêu mà doanh nghiệp đang theo đuổi có thực sự được xây dựng trên nền tảng của một đội ngũ phối hợp tốt, một hệ thống vận hành kỷ luật và một cơ chế quản trị dữ liệu chặt chẽ hay chưa?
Bốn chữ này không phải công thức quản trị có thể áp dụng nguyên xi cho mọi doanh nghiệp.
Nhưng chúng gợi ra một cách suy nghĩ đáng giá: trước khi nói về kết quả, hãy nhìn lại những nền tảng tạo ra kết quả.
Và có lẽ đó cũng là điều ý nghĩa nhất có thể mang về từ một chuyến thăm: không chỉ là những gì đã nhìn thấy, mà là những câu hỏi mới để đặt lên chính tổ chức của mình.